Duck hunt

WWW.VIP352.WAP.SH
Couple 4Hi ![2026-05-21] [01:04]
[Truyện Ma] | Địa Ngục Tầng Thứ 19
<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang 10 trong tổng số 26
ra điều gì?”.
“Quán cà phê địa ngục…” Cao Huyền đờ đẫn nói: “Trong trò chơi địa ngục có 1 nơi gọi là Quán cà phê địa ngục, em đã gặp chưa?”.
Lúc này họ đi trên con đường có bóng cây che phủ, hai bên đường là những cây ngọc lan xum xuê, nước mưa rơi trên mặt đất ẩm ướt, rất dễ đem lại cho người ta cảm giác lãng mạn. Bên đường đang có 1 cái đình nho nhỏ, đang vắng bóng người, họ rảo bước vào trong đó tránh mưa. Xuân Vũ thu cái ô lại, ngắm nhìn những hạt nước đang rỏ xuống từ mái hiên. Nghĩ về câu hỏi vừa rồi của Cao Huyền, cô thấy bồn chồn thấp thỏm, nhưng vẫn nói: “Vâng, em đã vào Quán cà phê địa ngục”.
Cao Huyền thở dài, thất vọng. Ngay cái dáng vẻ anh ngẩng lên nhìn trời, trông cũng rất phong độ, các nữ sinh luôn trầm trồ là phải.
Anh trịnh trọng nói: “ở Quán cà phê địa ngục em có thấy rất nhiều nick name kỳ quái không?”.
“Đúng, rất kỳ quái, nhất là…”.
“Đừng lên nói chuyện với Mazolini”.Cao Huyền bất ngờ ngắt cô bằng 1 câu mơ hồ.
Xuân Vũ thấy mình như 1 cô học trò mắc lỗi bị thầy giáo nhắc nhở. Cô im lặng.
Anh tiếp tục nói, giọng chắc nịch: “Nghe rõ chưa? Tuyệt đối em không được nói chuyện với Mazolini, kẻo em sẽ gặp phải những chuyện vô cùng đáng sợ, hắn sẽ dẫn lữ khách địa ngục như em vào lối rẽ nguy hiểm”.
“Lối rẽ?”. Tim Xuân Vũ đập mạnh trong lồng ngực, cô cố giữ cho mình đừng run lên.
Cao Huyền như đang nghiêm khắc nhắc nhở 1 cô học trò, anh lớn tiếng: “Điểm cùng của lối rẽ chính là GAME OVER”.
Lại là GAME OVER, đêm qua Mazolini cũng nhắc đến từ này. Xuân Vũ không thể gan lỳ nổi nữa, mưa vẫn đang rơi, đầu óc cô bấn loạn, cô lắp bắp: “Tại sao anh lại biết?”.
“Cả đêm qua anh ở Quán cà phê địa ngục, đã phát hiện ra rất nhiều chuyện trước đây không biết, nó đáng sợ khác xa mọi tưởng tượng của em”.
Xuân Vũ lùi lại 1 bước, cô không thể dấu anh, cô cúi đầu nói: “Xin lỗi, nửa đêm qua em đã đối thoại với Mazolini”.
Vẻ mặt Cao Huyền bỗng đờ ra, anh lắc đầu như không thể tin. Sau 1 hồi mới nói: “Muộn quá rồi… không kịp nữa rồi…”
Giọng anh tuyệt vọng, giống như sớm tuyên án tử hình, khiến cô bất chợt bị rơi xuống vực sâu không đáy.
Cô kinh ngạc hỏi: “Anh nói là… em chấm hết?”.
“Không, ý anh không phải như thế”.
Hình như cảm thấy mình lỡ lời, anh vội chữa cháy. Nhưng Xuân Vũ đã hỏi thẳng:
“Ý anh là, nếu đối thoại với Mazolini thì sẽ GAME OVER giống Thanh U chứ gì?”.
“Anh không biết nhưng anh cảm thấy rằng đằng sau nick đó là 1 u linh”.
“U linh? Một hồn ma đến từ địa ngục? Nhưng tại sao lại gọi là Mazolini? Đó là tên 1 họa sĩ người Ý mà?”.
“Anh cũng không biết. Mazolini đã chết cách đây hơn một trăm năm, trong lịch sử mỹ thuật, ông ta là 1 họa sĩ nổi tiếng về vẽ địa ngục…”.
“Nhưng không lẽ Trò chơi địa ngục có liên quan đến Mazolini đã chết cách đây hơn trăm năm?”.
Không khí ở đây giá lạnh và ẩm ướt. Cao Huyền hơi do dự rồi gật đầu:
“Chắc là có liên quan, nếu không đã chẳng ngẫu nhiên như thế. Lâu nay, cứ đến khuya là anh vào địa ngục, anh muốn nghiên cứu cái trò chơi này, xem xem điều kinh khủng nó là ở đâu, những bí mật đáng
sợ ở đằng sau nó là gì?”.
“Anh đã nghiên cứu ra chưa?”.
“Hiện giờ thì chưa, nhưng anh tin rằng sẽ mau chóng tìm ra kết quả. Em cần phải nhẫn nại, nếu không làm nổi thì đừng để ý đến các tin nhắn làm gì nữa”.
Xuân Vũ thấy ấm lòng, cô gật đầu: “Em hiểu ý anh rồi, em sẽ cố gắng”.
Hai người đứng trong cái đình, xung quanh là tiếng mưa rơi não nề, họ cũng im lặng.
Cao Huyền chợt hỏi: “Nick name của em trong trò chơi là gì?”.
Xuân Vũ khẽ nói: “Tiểu Chi”.
“Tiểu Chi?” Cao Huyền mỉm cười: “Anh đã từng nghe câu chuyện về cô gái này”.
“Cái tên Tiểu Chi có ý nghĩa đặc biệt với em”.
Nhưng Cao Huyền không hỏi tiếp, chỉ cười với ngụ ý sâu xa: “Xin lỗi, anh đã làm mất nhiều thời gian của em. Để anh đưa em về”.
Họ giương ô, trở lại con đường giữa hàng cây, về đến ký túc xá của Xuân Vũ. Cô chỉ im lặng, chạy thẳng lên phòng mình. Cao Huyền đứng trong mưa, rồi anh rảo bước về trong những ánh mắt của các nữ sinh đang nhìn theo.
Mưa đêm đã ngớt. Diệp Tiêu mở máy tính, anh đang mở mục Google tra cứu nhữngtừ mấu chốt liên quan đến “Địa ngục”.
Hôm nay anh đã đến trường đại học ấy điều tra, thì ra là, trong vòng 1 tháng qua có 2 nữ sinh năm thứ 4 tự tử, Tố Lan là một trong hai cô, và còn 1 nữ sinh phải đưa vào viện tâm thần. Điều trùng hợp là cả 3 đều cùng ở 1 khu ký túc xá, Thanh U đã chết và Văn Nhã bị tâm thần thì lại là bạn cùng phòng, hai cô ở sát vách với Tố Lan. Những phát hiện này khiến Diệp Tiêu kinh ngạc, anh nhớ đến Xuân Vũ mà anh gặp ở hiện trường hôm đó, chắc cô ta cũng là bạn học của 3 cô này. Và, cô Thanh U chết 1 cách kỳ lạ, cắn lưỡi tự tử. Điều này không thể tưởng tượng được. Điều này có thể liên quan đến cái chết của Tố Lan. Hai cái chết đều được kết luận là tự sát, nếu cảnh sát lại đi điều tra thì không thực tế. Giờ đây Diệp Tiêu lại làm như trước kia phát hiện ra những điều bí ẩn, nghĩa là dùng thời gian ngoài giờ để điều tra. Nhưng lại chỉ có 1 manh mối là mẩu tin nhắn bí hiểm, điều tra ra chủ nhân thực sự của số máy này rất khó khăn. Nếu muốn tiếp tục điều tra chỉ có 1 cách là vào “địa ngục”. “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con” Diệp Tiêu đã mấy lần nhắc nhở mình câu này.
Ngoài kia mưa vẫn rơi tí tách. Anh cố tập trung tinh thần cho tỉnh táo. Anh cầm máy soạn tin nhắn: “741111= HELL?”. Rồi anh gửi tin nhắn này vào số xxxxx741111. Cũng như lần anh dùng di động của Tố Lan, chỉ vài giây sau anh nhận được tin nhắn của đối phương: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”.
Diệp Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, anh nhắn: “Bạn có biết không?”. Đối phương nhanh chóng trả lời: “Hoan nghênh bạn đã tới địa ngục”.
Diệp Tiêu chưa kịp phản ứng thì một tin nhắn nữa lại tới: “Nick name của bạn là gì?”.
Lần này anh trở tay không kịp. Nick name? Trò chơi này có thật hay sao? Anh nghĩ, lẽ nào mình lại sợ trò chơi? Anh bèn tặc lưỡi nhập luôn tên thật của mình - Diệp Tiêu.
Gửi tin nhắn đi rồi anh nhận được tin trả lời: “Bạn đã vào tầng 1 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Lâu đài Dracula, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Khách sạn Jamaica, 4. Quán trọ U linh, 5. Phủ
tiến sĩ thôn vắng”.
Đa số những địa danh này anh đã nghe, nhất là Phủ tiến sĩ thôn vắng. Nhưng sau khi do dự anh chọn số 2- Chùa Lan Nhược. Anh biết đó là nơi nảy sinh câu chuyện tình yêu trong truyện Nhiếp Tiểu Sảnh - Liêu trai chí dị.
Thế rồi anh nhận được tin nhắn hướng dẫn anh bước vào “chùa Lan Nhược”. Tiếp đó, thực hiện theo trình tự nói trong tin nhắn Diệp Tiêu từng bước thâm nhập thế giới đầy rẫy u linh ma quỷ, nhìn thấy Nhiếp Tiểu Sảnh đang kinh sợ hãi hùng…
Nửa đêm, căn phòng ký túc xá nữ sinh…
Tín hiệu lại vang lên như 1 quy luật, một tin nhắn đập vào mắt Xuân Vũ: “Bạn đã vào tầng 7 địa ngục, rời khỏi nghĩa địa của các con vật cưng, hãy lựa chọn: 1. Tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Lâu đài Dracula, 4. Quán cà phê Địa ngục”.
Điểm khác là trong tin nhắn này còn có “tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm” - bộ phim kinh dị của Nhật bản. Cô thận trọng ấn nút 1 trả lời. Rất nhanh, cô nhận được ngay tin nhắn từ địa ngục. Rời nghĩa địa những con vật cưng, cô lên 1 hòn đảo có nhiều núi lửa, trên đảo có 1 phụ nữ xinh đẹp mang họ Yamamura, có cô con gái sống nội tâm, tên là Yamamura Sadako.Vậy là đêm nay ở địa ngục, Xuân Vũ là Sadako ráng chịu mọi bi thương và đau khổ, ngồi dưới đáy giếng cầu khẩn được sống lại trở về dương thế. Vào lúc Sadako sắp sống lại, bỗng 1 hồi chuông điện thoại vang lên gấp gáp kéo Xuân Vũ từ địa ngục trở về. Lúc này cô nhận ra mình vẫn đang nằm trong chăn, màn hình di động vẫn sáng trong tay. Cô vội nghe điện thoại, không thấy đối phương nói gì, chỉ có tiếng thở khe khẽ mà sởn tóc gáy. Cô bỗng nhớ tới câu chuyện: “Tiếng chuông lúc nửa đêm”, hễ vừa xem xong cuốn băng hình đáng nguyền rủa thì đều nhận được cú phôn bí hiểm - cô không dám nghĩ tiếp, vội dập máy không nghe nữa.
Lúc này, cô lại nhận được 1 tin nhắn: “Bạn đã đi qua tầng 7 địa ngục, bước vào tầng 8”.
TẦNG 8 ĐỊA NGỤC
Năm giờ sáng.
Khu ký túc xá nữ sinh vẫn chìm trong màn đêm, gió lạnh vẫn chưa có dấu hiệu ngừng thổi, chúng đồng hành cùng các cô gái đang say giấc nồng.
Một hồi chuông di động vang bên tai Xuân Vũ còn đang ngủ - giai điệu bài “Phá gió đông” của Châu Kiệt Luân - có người gọi điện cho cô. Như bị cái gì đó đâm nhói một cái, cô giãy nảy trong chăn. Cô từ từ cầm di động, tay dụi mắt còn đang ngái ngủ, nhìn vào màn hình, thì ra là Nam Tiểu Cầm gọi đến.
Xuân Vũ bấm nghe luôn. Giọng của Tiểu Cầm vang lên: “Xuân Vũ, cậu vẫn còn sống à?”
Nói gì lạ thế? Nếu là ai khác, nửa đêm bị dựng dậy để nghe câu này, chắc phải tức mà chết! Nhưng Xuân Vũ vẫn bình thản trả lời: “Mình vẫn đang sống đây”.
“Cậu có chắc là vẫn còn sống không? Có nhiều người đã chết mà vẫn tin rằng mình đang sống - đó là người tử sinh!”. Giọng Tiểu Cầm rất trịnh trọng, không có chút nào gọi là pha trò gì cả.
Xuân Vũ thì vẫn bình thản, cô nhìn đồng hồ, và hỏi: “Tiểu Cầm, cậu đã tỉnh ngủ chưa?”
“Cậu khẳng định là cậu chưa chết à? Cậu bật đèn nhìn lại mình xem, nếu không nhìn thấy bóng, tức là cậu đã biến thành hồn ma rồi!”.
Nghe Tiểu Cầm nói với giọng hết sức
thật như thế, Xuân Vũ bỗng thấy rùng mình sởn tóc gáy. Không hiểu sao, mấy câu điện thoại giời ơi đất hỡi ấy đã xui khiến cô đưa tay bật đèn đầu giường, ánh đèn rọi vào mặt, phải vài giây sau mắt cô mới quen, cô ngoái đầu nhìn lên tường đối diện, thấy một bóng người lờ mờ động đậy - đó là bóng cô, do ánh đèn tạo nên.
Cô chưa kịp trả lời về kết quả “thực nghiệm” vừa rồi, thì giọng Tiểu Cầm đã vang lên cứ như là “đã bắt được thóp”: “Không nhìn thấy bóng chứ gì?”
Xuân Vũ lại nhìn ra ngoài cửa sổ mưa rơi trong đêm: “Tiểu Cầm, cậu sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có một ông già”.
“Cậu nói gì?” Xuân Vũ cảm thấy giọng nói của Tiểu Cầm hơi hơi giống âm thanh của những cú phôn gọi từ “địa ngục”.
“Cậu đã chết rồi thì bây giờ mình nói cho cậu biết cũng được: hồi mình học lớp 12, có một hôm, sau khi hết giờ tự học buổi tối ở trường, mình đi xe đạp về nhà trên con đường nhỏ hơi tối. Nào ngờ có một ông già đi ngang qua đường, mình nhìn không rõ, đã lóng ngóng rồi đâm phải ông ta”.
“Cậu làm người ta bị thương à?”
“Lúc đó mình không rõ lắm, ánh đèn đường mờ mờ, chỉ thấy ông ấy đập đầu xuống đất, toé máu, bắn cả vào quần của mình. Sợ quá, mình nhìn quanh không thấy ai khác, bèn lên xe phóng luôn một mạch về nhà.”
“Cậu không cứu ông già à?”
“Phải. Mình quá sợ, nên chỉ biết trốn cho nhanh, mình nghĩ rất có thể ông ấy sẽ chết, thì mình bị nguy to. Hồi đó chỉ còn hai tháng nữa sẽ thi đại học, nếu mình đưa ông già đi viện, ngưòi nhà ông ấy sẽ gây phiền hà với mình, thì còn thi cử gì nữa? Mình đã tốn bao sức lực để chuẩn bị cho kỳ thi, không thể vì chuyện này mà mình bị lỡ dở cả đời.”
“Nhưng ông già ấy sẽ ra sao? Lẽ nào lại bỏ mặc, không cứu người ta? Lẽ ra cậu phải đưa ông ấy đi viện chắc vẫn có thể cứu sống.”
Tiểu Cầm nói trong tiếng khóc: “Nhưng lúc đó đầu mình như trống trơn, chỉ thấy quá lo sợ, không nghĩ đến điều này. Về đến nhà rồi, mình không dám kể lại với bố mẹ, chỉ kín đáo giặt sạch vết máu trên quần. Từ đó mình không dám đi xe đạp, cũng không dám đi qua con đường ấy nữa. Mình cố ép bản thân hãy quên ông già ấy đi, và dồn tâm trí cho kỳ thi đại học. Rồi mình đã thi đỗ vào trường ta, nhưng ông già ấy đã trở thành một cơn ác mộng của mình.”
“Cậu đừng nghĩ thế, chưa chắc ông già ấy đã chết.”
“Ông ấy có chết hay không, với mình cũng vậy thôi. Xuân Vũ, có phải ngày trước các cậu vẫn hay thấy mình mê ngủ kêu thét lên không?”
Xuân Vũ nghĩ lại, thấy đúng là như thế: “Có! Bấy giờ bọn mình đều phát hoảng”.
“Mình thường nằm mơ thấy ông già ấy. Mình nghĩ, mình đã có tội, tội ác rất lớn. Bây giờ đã đến lúc phải chịu báo ứng.”
“Đừng nói vậy, cậu nên nghĩ cho lạc quan thì hơn”.
“Xuân Vũ à, hiện giờ Thanh U và Văn Nhã đều đã xuống địa ngục. Nói thật lòng, tớ rất nhớ các cậu”. Hình như Tiểu Cầm đã nước mắc đầm đìa. “Mình sẽ mãi mãi nhớ các bạn, các bạn thân cùng phòng”.
Điện thoại bất ngờ gián đoạn, Xuân Vũ vội bấm máy gọi ngay cho Tiểu Cầm, nhưng máy bên kia chỉ có tiếng chuông mà không thấy trả lời. Có lẽ Tiểu Cầm không muốn đối thoại thêm nữa. Xuân
Vũ đặt máy xuống, căn phòng lại im lặng như cõi chết. Chỉ thấy rền rĩ tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, khiến căn phòng dường như bị chìm trong đáy nước vĩnh viễn tối đen.
Buổi sáng từ khi thức dậy đến giờ, Xuân Vũ vẫn thẫn thờ uể oải, mưa ngoài kia vẫn rơi, như nhốt cô ở đây không thể đi đâu. Buổi chiều, ngoài hành lang hình như hơi lao xao, một số bạn nữ đang nhỏ to thì thầm, đôi khi còn kêu lên kinh ngạc.
Xuân Vũ bước ra ngó nhìn, nhưng khi thấy cô, họ đều lánh đi. Vừa qua xảy ra chuyện tày trời như thế, cộng với sự kiện bí hiểm cách đây nửa năm, họ đã coi Xuân Vũ như một kẻ nặng vía, dường như hễ ai ở gần cô đều sẽ gặp nạn mà chết. Bởi vậy chẳng ai thiết trò chuyện với cô, thậm chí hễ thấy cô là chỉ trỏ, bảo nhau tránh đi cho nhanh. Mấy hôm trước Xuân Vũ đến học ở hội trường, thì tất cả đều ngồi lùi lại bàn phía sau, chỉ còn trơ mình cô ngồi ở bàn đầu, cứ như gặp phải người mắc bệnh AIDS.
Thực ra vừa nãy các bạn nữ đang bàn tán về Nam Tiểu Cầm.
Tiểu Cầm đã bị tai nạn giao thông.
Vụ tai nạn xảy ra ở một ngã tư gần trường. Khoảng hơn 9 giờ sáng, Tiểu Cầm đi bộ đến đó, chỉ cần đi sang đường là sẽ đến trường ngay. Trước mặt Tiểu Cầm đèn đỏ đã bật, xe cộ đang vùn vụt chạy ngang qua không ngớt. Tiểu Cầm đứng chờ đèn xanh dành cho người đi bộ bật lên. Đèn đỏ ở chỗ này bật rất lâu, xe cộ qua lại thì đông; bình thường, không ai dám cứ thế mà đi sang đường. Nhưng Tiểu Cầm lại cứ mặc kệ đèn đỏ, bước đi rất ung dung, dường như bên cô không hề có xe cộ gì hết. Và, một chiếc xe Buick (ôtô nguồn gốc hãng General, Mỹ) chạy qua ngã tư, lái xe hoàn toàn bất ngờ bèn cố phanh gấp, nhưng vì đường mưa trơn nên xe vẫn va vào Tiểu Cầm.
Anh lái xe ấy rất tốt, đã đưa cô đi viện ngay. Các bác sỹ tận tình cấp cứu, Tiểu Cầm đã thoát cơn nguy kịch nhưng vẫn còn bị hôn mê chưa rõ bao giờ mới hồi tỉnh.
Khoảng 4 giờ chiều nay Xuân Vũ mới được thầy giáo cho biết tin Tiểu Cầm bị tai nạn giao thông. Cô ngớ ra không dám tin ở tai mình nữa. Cô rất hiểu Tiểu Cầm mọi ngày đi qua đường luôn luôn cẩn thận, dù thấy rất ít xe chạy qua thì Tiểu Cầm cũng không đi bừa như thế, huống chi xe cộ đang chạy rất đông. Cô đã nhiều lần đi cùng Tiểu Cầm, cả hai đều biết, đi sang đường ở nơi xe cộ dày đặc như thế thì khác nào tự sát!
Hay là... Tiểu cầm định tự sát thật?
Cô nhớ lại cuộc điện thoại lúc tờ mờ sáng, Tiểu Cầm nói những câu kỳ cục, phải chăng đó là điềm báo trước? Tiểu Cầm kể về chuyện khi còn học trung học đã đâm xe đạp vào một ông già, rồi bỏ chạy, không đưa ông đi cấp cứu. Chuyện đó trở thành cơn ác mộng lớn nhất của đời cô. Nay cô lại bị xe đâm, thì đó chẳng phải là báo ứng hay sao?
Và, trong điện thoại, Tiểu Cầm rành rành đã rối loạn tâm trí, coi Xuân Vũ là người đã chết, ở dưới địa ngục. Cô ấy còn nói “sẽ mãi mãi nhớ các bạn thân thiết cùng phòng”, nghe đặc một giọng buồn thảm tử biệt sinh ly!
Mấy hôm trước đó, Tiểu Cầm còn gửi tin nhắn cho Xuân Vũ, nói rằng mình nhận được tin nhắn của Tố Lan đã chết hỏi rằng “địa ngục tầng thứ 19 là gì” - hệt như tin nhắn của Thanh U chết rồi
mà vẫn gửi cho Xuân Vũ. Chỉ e Tiểu Cầm cũng giống như Xuân Vũ - nhập cuộc trò chơi địa ngục, rồi sau đó...
Xuân Vũ đưa tay áp lên ngực, không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô quyết định vào viện thăm Tiểu Cầm.
Bảy giờ tối, cô đi trong mưa lạnh, bước vào bệnh viện. Sau vài lần rẽ, cô đã đến được phòng chăm sóc bệnh nhân nặng và nhìn thấy Tiểu Cầm.
Tiểu Cầm quấn băng kín đầu, rất may mắn, khuôn mặt không sao cả, tay bị nhiều vết thương, đều đã được băng bó. Cô nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mũi đang luồn ống, tay cắm kim truyền dịch... chẳng thể nhận ra cô sinh viên dong dỏng mọi ngày nữa.
Bà mẹ Tiểu Cầm đang ngồi trên giường nắm tay con gái, nước mắt rơi lã chã. Bà biết Xuân Vũ là bạn cùng phòng với con gái mình, nhưng không biết cô đã bị coi là một thứ “hung tinh”, bà rất cảm kích vì cô đã vào thăm Tiểu Cầm.
Bà nói, mấy hôm nay Tiểu Cầm vẫn ở nhà, nói là người hơi khó chịu, nhưng lại không đi khám bệnh, chỉ mải miết với chiếc máy di động, đêm khuya vẫn nghe thấy trong phòng cô những tiếng “tít tít” không ngớt.
Khoảng 12 giờ đêm hôm qua, Tiểu Cầm bỗng ra phòng khách, mặc chiếc váy ngủ màu trắng, đi vòng quanh bộ bàn ghế. Vì Tiểu Cầm làm đổ cốc chén, bà mẹ nghe thấy bèn chạy ra, mới thấy cảnh tượng ấy, bà vội ôm lấy cô. Nào ngờ cô lại nói luôn cái câu “Có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
Bà không hiểu ra sao nữa. Chỉ thấy ánh mắt cô thực đáng sợ, bèn đưa cô về phòng đi ngủ. Sáng hôm sau, Tiểu Cầm đã trở lại bình thường, nói là phải đến trường để lên lớp học. Bà mừng rỡ nhìn con gái bước ra khỏi nhà, không ngờ Tiểu Cầm lại gặp tai nạn trên đường...
Nói đến đây, bà lại trào nước mắt. Bác sỹ cho biết, Tiểu Cầm bị chấn thương sọ não khá nặng, cũng đã thoát cơn nguy hiểm nhưng chưa thể khẳng định có thể bình phục được hay không, hiện giờ còn phải tiếp tục quan sát.
Nghe xong câu chuyện, Xuân Vũ thấy lòng mình chơi vơi trống vắng. Tiểu Cầm đang nằm đây, chẳng rõ còn có thể nói chuyện với bạn được nữa không? Giữa đêm qua Tiểu Cầm đã nhìn thấy những gì?
Cô bỗng mạnh dạn hỏi bà mẹ: “Bác có thể cho cháu xem máy di động của Tiểu Cầm được không?”
Bà mẹ gật đầu, rồi mở ví của Tiểu Cầm, lấy chiếc di động ra đưa cho Xuân Vũ. Cô mở ngay danh mục tin nhắn, thì thấy các tin nhắn đã bị xoá sạch, ngoại trừ một tin nhắn cuối cùng:
“GAME OVER”
Xuân Vũ như hoá đá, đờ đẫn nhìn vào hàng chữ tiếng Anh. Nhưng cô vội trấn tĩnh, rồi nhìn vào ô “người gửi”, quả nhiên là số máy kia: xxxxx741111.
Và, thời gian gửi tin nhắn này lại là 9 giờ 19 phút sáng nay - đúng vào lúc Tiểu Cầm gặp tai nạn giao thông.
Cô thở dài nặng nề. Mọi điều ngờ ngợ đều đã được chứng minh. Tiểu Cầm đã bị GAME OVER ở địa ngục!
Xuân Vũ nhìn Tiểu Cầm một lần nữa, rồi vội vã cáo từ. Cô giương ô, bước ra khỏi bệnh viện. Thành phố trong đêm mưa, ánh đèn chỉ còn thấp thoáng. Cô lẩm bẩm với mình: “Người thứ nhất là Thanh U, người thứ hai là Tố Lan, người thứ ba là Văn Nhã, người thứ tư là Tiểu Cầm. Người thứ năm sẽ là ai đây?”
Xuân Vũ ngả ô sang bên, ngẩng đầu nhìn bầu trời tím tái.
Một hạt
<< Lùi - Tiếp theo >>
Thống Kê Truy Cập
Online: 1 online
Hôm nay: 1 lượt
Trong tháng:1 lượt
LH: 0967981742
Đc: Thôn đăk hà đông, công ti cà phê 15
Vip352.wap.sh - Wáp hay cho điện thoại
Xtgem.Hostinh